Loading...
Loading...

Bạn có bao giờ tự hỏi: mình đang sống, hay chỉ đang tồn tại?

Vào những năm cấp 3 khi mình bắt đầu ở trọ một mình và xa gia đình, những năm đầu tiên học cấp 3 của mình rất trống vắng và không có một chút gì đặc biệt. Mỗi ngày mình chỉ biết đi lên trường học với những tiết học theo thời khóa biểu. Sau khi tan trường thì mình về trọ, ra ngoài mua đồ ăn và tiếp tục là về trọ đến hết ngày. Mình tiếp xúc với rất ít bạn bè trong trường và vì suốt ngày ở trong trọ nên mình không hề có một sự thân thiết với ai cả. Không những thế, về khuya chẳng có lý do gì khiến mình mải mê lướt trên màn hình điện thoại suốt buổi tối và ngủ khoảng gần sáng. Điều đó diễn ra liên tục cho đến hết năm nhất của mình.

Sang năm thứ hai trong cuộc sống không có chút màu sắc nào, mình vẫn tiếp tục loanh quanh với những thứ ấy. Cân nặng của mình giảm đáng kể, trên gương mặt nổi rất nhiều mụn cùng với những vết rỗ từ nhỏ khiến bản thân càng trở nên tự ti hơn bao giờ hết. Càng ngày những vòng luẩn quẩn cứ tiếp tục cho đến một ngày mình trở bệnh, sốt cao lên đến 39 độ và nằm rên rỉ trong phòng một mình không ai biết. Đến khi cơ thể kiệt sức và ngất đi, lúc tỉnh dậy thì thấy bản thân đang nằm trên giường bệnh với chai nước biển đang truyền vào tĩnh mạch, và biết được là chú chủ trọ thấy mình sốt và đưa mình vào bệnh viện. Suốt cả 5 ngày cha mẹ chở mình đi khám liên tục và truyền nước biển liên tục thì mình dần nhận ra việc mình vô tâm với bản thân lại ảnh hưởng nghiêm trọng đến sức khỏe như thế. Nếu lúc đó chú chủ trọ không tìm thấy mình thì không biết bây giờ mình đã ra sao, mình không dám nghĩ tới chuyện đó. Với lại, việc phải đưa mình đi khám và chăm sóc, cha mẹ mình cũng đã mất 5 ngày làm việc kiếm tiền mà phải chạy tới lui chăm sóc khiến mình cảm thấy vô cùng tội lỗi. Và mình nhận ra khi mình vô tâm đến bản thân như thế không chỉ ảnh hưởng về sức khỏe của bản thân, về thời gian với những giờ vô bổ trên màn hình điện thoại mà còn ảnh hưởng đến gia đình của mình phải chăm sóc và lo lắng thêm cho mình trong khi công việc của cha mẹ là vô số kể. Hối lỗi về điều đó, mình bắt đầu thay đổi lại bản thân, bước lên con đường tìm lấy cuộc sống thật sự của mình.

Sau sự việc đó, việc đầu tiên là phải thay đổi về sức khỏe của mình. Hằng ngày mình bắt đầu học về các bài tập để rèn luyện sức khỏe mỗi 5h30 sáng, tuy không sớm nhưng vẫn tốt hơn rất nhiều so với mọi ngày của mình. Ban đầu còn hơi chật vật vì vốn sức lực hồi trước mình còn rất yếu, dần dần sức khỏe dần cải thiện hơn. Tiếp đến, mình đã bỏ việc lướt điện thoại vào mỗi đêm khuya vì mình biết nó ảnh hưởng lâu dài về thận, gây ra nhiều căn bệnh khó chữa. Bên cạnh đó, việc ngủ sớm giúp mình có thể thức sớm hơn và tỉnh táo hơn. Ngoài ra, vì mình thiếu rất nhiều dinh dưỡng do không ăn đủ chất và bỏ bữa nên mình quyết định thay đổi chế độ ăn uống của mình bằng cách bắt đầu tập luyện nấu ăn với những chiếc nồi xoong tương đối cũ vì lâu chưa xài. Mình học trên mạng và dần cải thiện cân nặng của mình từ 46 lên 57 kg trong vòng 3 tháng. Việc thay đổi về sinh hoạt khiến mình tự tin hơn để bắt đầu làm quen và mở rộng mối quan hệ trong trường với nhiều bạn hơn. Mình không còn tan học là chạy về trọ mà thay vào đó là bắt đầu bắt chuyện và đi ăn với các bạn đã làm quen được. Bên cạnh đó, mình còn tham gia vào các hoạt động của trường nhằm mở rộng kiến thức hạn hẹp của mình.

Việc mình thay đổi chóng mặt như thế là do mình biết thời gian của chúng ta là hữu hạn, cùng với đó là sức khỏe và tinh thần của bản thân mỗi người. Nên chúng ta cần phải thay đổi lối sống của mình bây giờ cho ngày mai và cho tương lai. Và trong trang web này mình sẽ chia sẻ cho mọi người về cách mà mình đã thay đổi và làm được như thế.

 
Loading...